Anh Quang
Nguyễn Văn Quang
  • 60 years old
  • Date of birth: Aug 24, 1956
  • Date of passing: Feb 24, 2017
  • Place of passing:
    Montreal, Quebec, Canada

CÁO PHÓ

Gia đình chúng tôi vô cùng đau buồn và thương tiếc xin báo tin cùng thân bằng quyến thuộc, thân hữu khắp nơi:

Chồng và cha của chúng tôi là:

Ông Nguyễn Văn Quang
Pháp danh Thiện Đức


Đã từ trần vào lúc 13g ngày 24 tháng 2 năm 2017 (nhằm ngày 28 tháng một năm Đinh Dậu).

Vợ: Lê Thị Lan Hương
Trưởng nữ: Nguyễn Lan Anh
Trưởng nam: Nguyễn Quang Vinh
Thứ nam: Nguyễn Quang Huy

Tang gia đồng kính báo.

Trong lúc tang gia bối rối, nếu có điều gì sơ sót kính xin quý vị niệm tình tha thứ. 

 

Montréal, 11 Fév. 2017

Anh yêu thương,

Anh yêu, tính cho đến hôm nay thì vợ chồng mình cưới nhau chỉ còn vài tháng nữa là tròn 30 năm rồi đó anh. Có lẽ mình sẽ không được ở bên nhau đến 40, 50 năm, đó là điều đau buồn nhất của em, anh có biết không anh?

Anh ơi, những tháng ngày còn lại bên em và các con, em rất mong anh hãy để cho lòng anh được nhẹ nhàng, tinh thần được thảnh thơi, đừng lo toan, đừng vướng bận quá nhiều nữa nghe anh.

Anh đã hy sinh và chu toàn trách nhiệm, lo lắng mọi thứ cho em và các con mà không nghĩ đến chính bản thân mình. Mai này khi anh rời bỏ em và các con thì anh hãy thanh thản, bình yên anh nhé. Em chỉ mong anh giúp cho em có nghị lực và sức khoẻ để thay anh mà chu toàn trách nhiệm với các con. Một ngày nào đó khi các con của mình đều được yên bề gia thất, đời sống của các con ổn định thì rồi đến lúc em cũng sẽ gặp lại anh. Anh hãy chờ em, hãy đợi em, sẽ có ngày vợ chồng mình hội ngộ nghe anh.

Em và các con, Lan Anh, Quang Vinh, Quang Huy sẽ mãi yêu thương anh nhất trên đời...


Montréal, 24 Fév. 2017 

Như thế là anh đã vĩnh viễn rời xa, xa em và các con, xa cả đại gia đình, xa bạn bè thân hữu... để đi về một cõi thật bình yên.

Đời người chỉ là cõi tạm, ai ai rồi cũng đến lúc phải nói lời từ biệt, Bởi thế em chỉ biết cầu xin sao cho anh được nhẹ nhàng, thanh thản, em sẽ thay anh mà chu toàn trách nhiệm, đừng lo lắng cho em và các con nữa nhé anh. Điều an ủi nhất của em và các con là anh đã ra đi thật nhẹ nhàng, thật bình yên, những giờ phút cuối được ở cạnh cả một đại gia đình.

Em và các con sẽ mãi yêu thương và nhớ về anh với những hình ảnh đẹp, mà em tin rằng cũng có rất nhiều những người trong gia đình, bạn bè cũng thương quý anh không kém.

Tạm biệt anh, một người chồng, người cha tuyệt vời mà em và các con sẽ mãi mãi không quên...

 

Mon cher Papa à moi, 

Il y a tellement de choses que j'ai à te dire. Toute ma vie, j'ai travaillé très fort pour que Maman et toi soyez très fiers de moi. J'espère aujourd'hui avoir réussi à vous rendre aussi fiers que possible de moi. Vous êtes des parents extraordinaires qui avez tout sacrifié pour notre famille, pour être sûrs que nous ne manquions de rien. Même si on n'est pas la famille avec le plus d'argent, on est une famille très riche car on a beaucoup d'amour.

Je sais qu'un de tes souhaits les plus chers est que je trouve quelqu'un avec qui partager ma vie et avec qui débuter ma propre famille. Je veux que tu saches que tu n'as pas à t'inquiéter pour moi car je suis certaine qu'un jour je trouverai cette personne-là. Peu importe qui sera cette personne, je veux qu'il soit comme mon Papa. Une personne qui m'aime sans limite, qui me prioriserait par dessus tout et qui ferait tout pour moi et notre future famille. Par contre, Papa, saches que tu es l'homme de ma vie et que personne ne pourra jamais te remplacer.

Je sais que peu importe ce qui nous attendra dans mon futur, tu seras toujours là à mes côtés pour veiller sur Maman, Vinh, Huy et moi. Papa, je te promets de prendre soin de Maman et de mes frères du mieux que je pourrai afin de te rendre heureux et pour que tu ne t'inquiètes pas. Nous sommes maintenant tous des adultes donc ne t'inquiètes surtout pas pour nous. On s'occupera de Maman pour toi, c'est une promesse. Je suis la grande soeur et je serai là pour guider mes frères et leur donner des conseils autant que possible. Je n'oublierai jamais tous les conseils que tu m'as donnés et je serai la meilleure personne possible afin de te rendre fier de moi. Je te promets de toujours te rendre heureux à chaque décision que je prendrai dans ma vie.

Tu es la personne que j'admire le plus dans ce monde. Tu en as déjà fait énormément pour toute notre famille, plus que tout ce qu'on aurait pu demandé ou espéré, et il est maintenant temps que tu te reposes Papa.

Je t'aime plus que tout au monde mon Papa à moi et je t'aimerai pour toujours.

Ta seule et unique grande fille

Lan-Anh
 

Cher Papa,

Je t'écris cette lettre dans l'espoir de t'apporter du réconfort. J'aimerais d'abord que tu saches que quoiqu'il advienne, notre famille gardera les liens serrés, car nous nous aimons tous l'un l'autre et cela ne changera jamais.

On t'a promis qu'on va s'occuper de maman et on va tenir cette promesse. Je tiens à te demander de ne pas t'inquiéter pour ça. On aime maman autant qu'on t'aime, papa.

Tu m'as appris tant de choses sur la vie. Tu as toujours donné le meilleur de toi-même pour moi et pour le reste de la famille. Tu t'es surpassé dans ton rôle de père afin de t'assurer qu'on vit tous confortablement. Tu as beaucoup sacrifié pour notre famille, et pour ça, j'en suis extrêmement reconnaissant. Les mots ne décriront jamais assez à quel point je suis vraiment fier de ce que tu as accompli, et ce au niveau personnel et au niveau familial. Mais par-dessus tout, tu m'as appris ce qu'est l'amour, et je garderai l'amour que tu m'as donné dans mon coeur à jamais.

Papa, je t'aime et je t'aimerai pour toujours au-delà du ciel.

xx
Ton fils Quang-Vinh

 

Bonjour mon papa préféré,

Je t'écris cette lettre dans le but d'exprimer tout mes sentiments que je ressens pour toi. Tout d'abord, je tiens à te remercier pour avoir été aussi présent dans ma vie depuis toujours. Tu m'as toujours supporté dans mes choix de vie et j'insiste à te remercier d'avoir été le meilleur papa au monde.

Je ne te remercierai jamais assez pour toutes les choses que tu as fais pour la famille et moi. Grâce à toi, je suis devenu l'homme que je suis en ce moment, tout ce que je sais, je l'ai appris de toi et j'en suis très reconnaissant. Tu es non seulement mon père, mais aussi mon meilleur ami, mon partenaire de travail et mon exemple d'homme que je veux devenir plus tard.

Ton amour pour moi et la famille est unique, personne ne pourra m'aimer de la même manière que toi. Je veux que tu saches que peu importe ce qui va arriver, je m'occuperai de ma maman et de la famille aussi bien que tu l'as fais depuis toujours. Ton bonheur est ma priorité et j'espère que cette lettre te rassurera. Je t'aime papa. Pour toujours.

Ton fils, Quang Huy

 

Memorial Tributes
This tribute was added by Lan Huong Le on 12th July 2017

"1987-07-11_______2017-07-11

Anh yêu,

Không biết ở một nơi xa xăm nào đó, anh có nhớ đến hôm nay là ngày gì không anh nhỉ? Chính là kỷ niệm 30 năm ngày cưới của vợ chồng mình đó anh.

Năm nay, đã khác xa những năm về trước, em không còn được cùng anh đánh dấu ngày kỷ niệm này, nhưng các con cũng đã cho em một ngày vui và hạnh phúc...

Anh đã đi xa, thật xa, nhưng tình yêu và hình bóng anh vẫn ở mãi bên em...

Je t'aime... et je t'aimerai... pour toujours... MON AMOUR!!!"

This tribute was added by Lan Huong Le on 24th March 2017

"Montréal, 2017-03-24

Anh yêu thương, đã 4 tuần lễ kể từ ngày anh ra đi cho đến hôm nay! Thời gian trôi qua thật nhanh, em cứ ngỡ như mới đâu đây anh còn hiện hữu...
Thời gian này đối với em thật khó khăn, khi trong nhà không còn tiếng cười đùa, chọc phá của anh, nó lặng lẽ và im lìm hơn bao giờ hết! Em vẫn biết rằng em phải mạnh mẽ và cứng rắn để thích ứng với hoàn cảnh trong hiện tại, em phải cố gắng khắc phục chính mình thôi. Các con của mình đều sống và làm việc tốt, nên anh không phải bận tâm và lo lắng nữa nghe anh.
Hôm qua em đã ghé đến bệnh viện thăm mọi người ở Oncologie, ai nấy cũng đều đã biết tin anh ra đi vĩnh viễn... Mọi người đều chia buồn và an ủi em, và đây em ghi lại cho anh những gì mà Marie-Rose và Diana đã nói: “ Nous avons eu la chance de connaître M. Nguyen. Il était très gentil et aimable, c’était un patient extraordinaire! Il a vécu sa maladie avec un courage admirable. C’est certain qu’il restera dans notre mémoire et nous prions pour qu’il puisse reposer en paix!”. Những người y tá này đã tận tụy chăm sóc cho anh từ những ngày đầu tiên, cũng đã mấy năm rồi nên thật thân tình và gần gũi. Em cũng gặp những người y tá khác, nhưng không thấy Katy và Nathalie. Em đã nói với mọi người rằng thỉnh thoảng em sẽ ghé đến thăm, như lời anh đã hứa hẹn hôm nào mà nay đã không thể thành hiện thực... Thay mặt anh, em đã gởi một chút quà đến mọi người.
Em cũng đã làm điều tương tự ở département 6è étage, nơi những ngày cuối cùng anh ở lại và ra đi... Mọi người vẫn còn nhớ đến anh, nhớ cả căn phòng anh nằm đó. Ai ai cũng thật dễ thương, em tìm thấy một chút gì an ủi trong cái gọi là “tình người” tại nơi này...
Anh ơi, dù tiếc nhớ anh thật nhiều nhưng em vẫn luôn nguyện cầu cho anh được sớm siêu thoát về cõi bình an, nơi không có những đớn đau, những ưu tư, phiền não...  
Em và các con sẽ cố gắng sống thật tốt để không phụ lòng mong mỏi, băn khoăn và lo lắng của anh…"

This tribute was added by LESTEVEN Hong Nhung on 22nd March 2017

"Thật bất ngờ và không tin là anh đã ra đi vĩnh viễn.  Anh em mình mới gặp nhau có một lần tại Paris.  Anh em mình mới ăn chung với nhau được 2 bữa.  Bữa trưa anh hơi mệt nhưng cũng ráng vui cùng 2 chị em. Ăn xong anh cáo bận để về khách sạn nghỉ. ( nghĩ lại thấy thương anh quá, lúc nào cũng muốn chị được vui với bạn)  . Buổi tối anh có khỏe hơn và ăn ngon miệng chút.  Anh nói tối nay anh vui lắm đó nghe Nhung. Dù mới gặp anh lần đầu mà sao anh nói chuyện thân thiện như trong gia đình, có lúc nói giỡn có khi khuyên  thật lòng.  Giọng anh vẫn sáng sảng và lạc quan yêu đời. Em vẫn thầm mong một ngày nào đó đi thăm anh chị.  Bây giờ anh đã ra đi..vào cõi vĩnh hằng. Em không còn có dịp nào gặp lại anh nữa nhưng kỷ niệm về anh, hình ảnh 2 anh chị hạnh phúc không bao giờ em quên được.  
Em mong anh yên nghỉ,nơi không còn những đớn đau và chia lìa nữa nhe anh.
Marc và em nhớ anh luôn và có dịp sẽ đi thăm chị và các cháu.
Hong Nhung."

This tribute was added by Thanh Thuy Nguyen on 11th March 2017

"Hương thương, vậy mà đã hai tuần rồi đó, không dám nói ra nhưng tụi mình cứ hy vọng, cầu mong phép mầu trong những năm tháng qua. Bây giờ mình để ảnh yên nghỉ Hương ơi, chỉ là bạn bè, gặp gỡ vài lần mà cái anh này để lại bao nhiêu là cái nhớ, cái thấy thương, nhớ ảnh nói chuyện, nấu nướng, lúc nào cũng lạc quan, vui vẻ, ghé ở nhà có vài hôm mà nhà này đã đầy kỷ niệm với anh, huống chi đối với Hương và các con.
Tiếc lắm anh Quang ơi, chuyến đi Cuba của mình không thành. Nhưng mà anh dư biết là bạn bè thương vợ chồng anh biết là bao nhiêu rồi. Chỉ mong cho Hương mạnh mẽ, giữ gìn sức khoẻ để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Bạn bè lúc nào cũng mở rộng tay đón Hương và mấy cháu.
Anh Quang nói câu nào ra cũng giỡn được hết, mới gặp lại thấy anh ốm mình xót xa, mà hồi sau thấy anh vui vẻ hoài lại chính anh làm mình lên tinh thần chứ! Tuyền gặp có một lần mà đã không quên được! Nó nhắn với Hương là nó vẫn nhớ anh Quang và chị Lan Hương, nhớ tô bún bò của anh! Đặc biệt những buổi cơm thường đầy nghĩa tình mà anh làm cho bạn bè. Nhiều khi mình cũng trách đời sao bất công quá!!!"

This tribute was added by Hang Kim on 1st March 2017

"Lần anh Quang và Hương về Cần Thơ ngày 15-3-2016 không ngờ là lần sau cùng tôi còn được gặp lại anh... Trước căn bệnh quái ác kéo dài trong nhiều năm, vẫn biết rằng chuyện anh phải ra đi là điều tất nhiên, chỉ là sớm hay muộn thôi nhưng thật lòng tôi vẫn không tin rằng anh lại từ giã mọi người trong lúc này... Những lúc đói diện với anh dù trực diện hay trò chuyện qua điện thoại, anh Quang vẫn luôn giữ trong mình một thái độ lạc quan, một phong thái tin yêu vào cuộc sống, thật khó có thể nghĩ rằng anh đang nhuốm bệnh - một căn bệnh vô cùng quái ác này...
        Trong lần đi chơi vừa qua, lúc anh Đảnh chở anh ra chợ tìm mua cá lóc về nướng, anh bông đùa rằng anh Đ chạy xe rề rề, chậm quá, không bằng anh đâu... Rồi thì về nhà anh Quang xung phong trổ tài nấu nướng, một nồi bún riêu, một thau gỏi thịt gà, những con cá lóc nướng trui thơm phức...... anh em, bạn bè xúm nhau vui chơi đến 2h sáng... Rồi thì một chặng dường băng qua Đồng Tháp vui chơi với đầy ắp nhứng kỷ niệm thật khó có thể quên được...
         Đầu năm này tôi có dịp quay lại Dalat và đến thăm mẹ của anh theo ý nguyện của vợ chồng anh.. Vân gương mặt này, vẫn tư thế ngồi ngó mông lung ra cửa, tôi hiểu Bác như đang trông chờ những người con từ phương xa về, trong dó có anh Quang... Chắc hẳn Bác sẽ không bao giờ nghĩ được rằng anh đã mãi mãi ra đi và sẽ không bao giờ còn được trở về để chăm chút từng món ăn cho bữa cơm của Bác, nếu có đi chơi loanh quanh đâu đó thì cũng vội vội, mau mau trở về để lo bữa ăn cho Bác... Hết thật rồi Hương ơi...
         Thường xuyên điện thoại rồi trò chuyện thăm hỏi Lan Hương về anh, tôi được biết Hương đã luôn sẻ chia và đồng hành bên anh trong những lúc anh phải gặp nhiều gian nan và đau đớn nhất trong bệnh viện,  Tôi khâm phục ý chí và nghị lực chịu đựng đớn đau của anh, không một lời than van mà lúc nào cũng tỏ vẻ lạc quan, yêu đời cả... Chính điều này làm cho tôi tin rằng anh không thể ra đi trong lúc này được...
        Giờ đây còn nối đau nào hơn nỗi đau này nữa ? Vợ mất chồng, con mất cha... không có thứ tình cảm nào có thể bù đắp và thay thế được trong lúc này cho Hương và cả cho các cháu...? Nhìn những hình ảnh gia đình sum họp cùng với những nụ cười thật rạng rỡ của cả nhà mới hiểu được rằng tình cảm của mọi người dành cho nhau thật là vô biên...
         Hương ơi, giờ đây anh Quang đã rời xa mọi người rồi nhưng Hằng tin rằng từ trên thiên đàng, chắc hẳn nụ cười của anh vẫn luôn là mãn nguyện vì anh đã có một người vợ cùng các con luôn chung thủy và yêu thương anh đến suốt cuộc đời này... Căn nhà mới của vợ chồng Hương, mỗi một góc nhà, mỗi môt vật dụng gì đều có hình bóng của anh  cả... Hãy nguyện cầu cho linh hồn anh sớm được vãng sanh tịnh độ, Hương nhe...
        Giờ đây Hằng chỉ biết dùng bút mực để xoa diu đi phần nào nỗi đau này của Hương, cầu mong cho thời gian sẽ là liều thuốc nhiềm mầu giúp Hương vững chãi để còn chu toàn cho các cháu nữa, Hương nhe...
        Vô cùng thương tiếc và nguyện cầu cho hương linh của anh Quang sớm được an nhiên nơi miền cực lac......"

This tribute was added by Thanh Huyền Lê on 28th February 2017

"Sáng hôm nay, một ngày nắng ấm, cả đại gia dình đã tiễn đưa anh đi.  Anh dã chon di tới một nơi thật xa, và dây là chuyến du lịch mà có lẽ mình sẽ rất lâu mới có dịp gặp lại. Anh Quang ơi, anh hãy yên nghỉ đi nghe, đừng lo lắng nữa.  Em sẽ ghi nhớ những điều anh dặn dò.  Vợ chồng em rất cảm kích và rất cám ơn anh đã lo lắng và chỉ dẫn cho Calvin và Tiffany trong thời gian qua.  Sẽ mãi mãi thương nhớ anh.
R.I.P. anh Quang xxx
Huyền -Thái và hai cháu"

This tribute was added by phuong than on 27th February 2017

"Anh ra đi,nhưng em tin rằng nụ cười,sự tự tin,ý chí và cách sống chan hoà của anh sẽ luôn ở trong lòng mọi người. Hãy yên nghỉ anh Quang nhé!"

This tribute was added by Truc Truong on 27th February 2017

"Dù biết rằng sẽ đến ngày phải  nói lời vĩnh biệt nhưng nhận được tin chú Quang đã đi xa mãi thì tâm trạng con vẫn cứ mãi tiếc thương.

Vĩnh biệt  một người mà con luôn nể phục bởi tính  kiên cường, mạnh mẽ chống chọi lại căn bệnh K quái ác.

Vĩnh biệt một người dù chỉ mới gặp được vài lần nhưng cho con những lời khuyên bổ ích, sâu sắc nhớ mãi không quên.

Vĩnh biệt một người mà lòng hiếu thảo với  mẹ cha khiến con cảm động phải rơi nước mắt.

Vĩnh biệt một người mà có những chuyến đi, những câu chuyện chia sẻ, để lại những hình ảnh mà con và những người thân của con cảm mến 2 chữ Việt Kiều.

Vĩnh biệt một người "Dalat xưa" đã mãi mãi không về lại quê hương của mình.

Xin được vĩnh biệt chú Quang, mong chú an giấc ngàn thu!

Nhã Trúc"

This tribute was added by Kim Thư Nguyễn on 27th February 2017

"Dẫu biết rằng sẽ có ngày anh rời cõi tạm trở về với lòng đất, qui luật sinh, lão, bệnh, tử mà trong chúng ta mỗi một người không thể tránh khỏi, nhưng khi nghe tin tôi vẫn không hỏi bàng hoàng.

Căn bệnh ung thư đến với anh đã nhiều năm, tôi thường được biết tin tức qua chị, cứ vài ba tuần lại nghe anh nhập viện hóa trị, xạ trị hoặc cắt mổ phần hư hỏng của bệnh ung thư gây nên, chị đồng hành từng bước từ ngày anh nhuốm bệnh, nghĩa tình của anh chị khiến tôi cảm động, cảm kích, lo âu của chị tôi lắng nghe chỉ biết vỗ về , an ủi chị qua những email hoặc thỉnh thoảng phone thăm. Cứ mỗi lần phone gặp anh bắt phone và trả lời luôn để lại cho tôi tiếng cười ròn rã bởi tính dí dỏm của anh và thật tình tôi không tin anh đang vướng bệnh, sự lạc quan, vững vàng của anh đã giúp anh chống đỡ từng cơn đau, vực tinh thần người thân của anh lên để cùng anh tiếp tục chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo như nhủ thầm được ngày nào hay ngày đó, chị tâm sự cùng tôi anh chu đáo cho chị và các con từng chút một, khi trong người thấy khỏe là lăn xả vào công việc tự tay làm chỉnh chu từng phần trong nhà, chị xót xa vì sợ anh mệt, đau, nhưng anh cười xòa và nói phải làm để sau này còn yên lòng vì biết em cùng các con không cần phải lo gì nhiều nữa.

Năm 2014 gặp lại anh chị trong chuyến về Việt Nam, nhìn anh thấy có ốm đi, nhưng vẫn tính cách, giọng nói và sự vui nhộn của anh, tôi thấy an tâm và thầm hi vọng biết đâu phép lạ nào đó sẽ đến với anh để thời gian sẽ có, còn thêm nhiều năm nữa cho anh, gia đình anh cùng người thân của anh.

Anh chị em chúng tôi có được dăm ba bữa cơm đạm bạc do chính tay anh nấu. Thời gian đó tôi có gặp  mẹ của anh năm nay bà đã hơn 90, mỗi sáng, trưa, tối  anh đi chợ mua thức ăn nấu từng món ăn mà mẹ mình ưa thích và chăm đút từng muỗng một cho bà, vỗ về, thương yêu của người con đối với bậc sinh thành khiến mắt tôi cay cay, ngưỡng mộ tấm lòng hiếu đạo của người con  đối với mẹ.

Tháng 3 năm 2016 tôi, một lần nữa gặp lại anh chị cũng ở Việt Nam, lần này thì tôi không muốn đánh lừa mình và trông chờ phép lạ vì nhìn sự sa sút của anh, tôi và chị hẹn nhau ra quán nước, chị tâm sự cùng tôi qua những giọt nước mắt lăn dài cho biết tình hình của anh xấu đi nhiều lắm, lần về này sau đó sẽ không còn biết có cơ hội nữa không. May sao trong dịp này anh chị em chúng tôi thực hiện được thêm chuyến đi thăm vườn Café của cô cháu gái quen ở Đức Trọng, từ Dalat anh đèo chị bằng xe Honda thêm vài người bạn nữa tất cả xuống thăm vườn, có buổi picnic dã chiến với đủ đầy cây nhà lá vườn, thiên nhiên đãi ngộ chúng tôi một  buổi nắng đẹp, khung cảnh yên tĩnh với tiếng nước róc rách chảy qua các khe đá, bếp lửa là những cành củi khô, từng miếng gà rừng được tẩm ướp nướng thơm lừng góc trời của chúng tôi, tạm quên đi những phiền ưu, lo âu bủa vây. Tôi nhìn thấy anh chị tận hưởng từng  phút giây qua những tấm ảnh chụp chung, trìu mến của anh chị. Hình ảnh còn đây bây giờ anh đã ra đi, kỷ niệm này mãi đong đầy trong chúng tôi.

Gởi đến anh lời vĩnh biệt, tiễn anh về lòng đất, cầu xin hương linh anh được vãn sanh nơi cõi vĩnh hằng.

Xin thành kính phân ưu, chia buồn cùng chị Lan Hương, các cháu và tang quyến.

Melbourne ngày 27 tháng 2 năm 2017.
Kính,
Nguyễn Thị Kim Thư."

This tribute was added by LyCo Bui on 26th February 2017

"Cô chú Cường, Ly Cơ xin chia buồn cùng Hương và gia đình. Nguyện hương linh Quang sớm siêu thoát. You are always in our heart."

This tribute was added by Ha Le on 26th February 2017

"Nguyện cầu hương linh anh Quang sớm siêu thoát về miền cực lạc.
Gia đình em sẽ vĩnh viễn thương nhớ đến anh và không bao giờ quên tình cảm của anh dành cho hai em và hai cháu trong nhiều năm qua.
Hãy thanh thản và yên nghỉ anh Quang nhé"

This tribute was added by Triệu & Hằng on 26th February 2017

"Nguyện cầu hương linh anh Quang sớm siêu thoát về miền Cực Lạc. Hai em luôn thương nhớ anh và cầu nguyện cho anh.

Triệu & Hằng"


Leave a Tribute:
 
LEAVE A TRIBUTE
Invite your family and friends
to visit this memorial:

Subscribe to receive e-mail notifications when others contribute to this memorial.

This memorial is administered by:

Triệu & Hằng

2445 views

Have a suggestion for us?

We are waiting for your feedback!